![]() |
|
|
|
|
OFF TELEX VNI VIQR | ||||||
| Tin Tức Vietnam Tin Tức Trong Nước |
![]() |
|
|
Thread Tools | Display Modes |
|
#1
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
YouTube DVD 6 Tap : Sự Thật Về Hồ Chí Minh
![]() Su That Ve HoChiMinh 1A
Su That Ve Ho Chi Minh 1B
Su That Ve Ho Chi Minh 2A
Su That Ve Ho Chi Minh 2B
Su That Ho Chi Minh Phan 3A
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 3B
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 4A
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 4B
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 5A
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 5B
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 6A
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 6B
Su That Ve Ho Chi Minh Phan 6C END
__________________
![]() Xả Hội Chủ Nghĩa Chỉ Là 1 Nải Chuối ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI NHÌN KỶ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM ĐỪNG SỢ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM HẨY LÀM NHỮNG GÌ CỘNG SẢN SỢ Last edited by anhtu; 07-16-2009 at 05:45 PM.. |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| The Following 5 Users Say Thank You to anhtu For This Useful Post: | ||
Khiết Linh (09-28-2009), kumoi (07-19-2009), LAONGOANDONG (07-16-2009), nhansinhquan (07-20-2009), webweb (09-28-2009) | ||
|
#2
|
||||
|
||||
|
Exceptional.
Bất cứ ai gốc Việt phải download cái DVD trên. Phải coi để biết cái gian, cái bệnh (psychopathy), cái dối trá, cái đê tiện của thằng Hồ, mà cả triệu Cán ngố suy tôn như thánh sống. Lẻ dỉ nhiên, cha Quỷ thì cũng chỉ sanh 1 lủ Quỷ con ...rơi, con rớt thôi. ![]() Last edited by nhansinhquan; 07-26-2009 at 03:48 AM.. |
| The Following User Says Thank You to nhansinhquan For This Useful Post: | ||
kumoi (09-30-2009) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
It's good DVD .
Our responsibility is to distribute this DVD to every single person living in Vietnam. Thanks a lot for your link |
|
#4
|
||||
|
||||
|
thêm dữ kiến của một viên chức chính phủ Hà Nội tự thú ...
[quote] Sự thật lịch sử Vài mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh Nguyễn Minh Cần (Cựu Phó Chủ Tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội) Người viết bài này hy vọng góp thêm vài "mẩu chuyện" vào cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" của Trần Dân Tiên mà như lời giải thích miệng "từ Trên", khi cuốn sách được xuất bản lần đầu ở miền Bắc -- "tác giả của nó là một nhà báo nổi tiếng có cơ hội được biết rõ về thân thế của Người". Thực ra, hồi những năm 50, đại đa số cán bộ, chứ nói gì đến nhân dân, chưa hề nghe tên và không ai biết cái ông "nhà báo nổi tiếng" Trần Dân Tiên, tác giả cuốn sách "bất hủ" đó, là ai cả. Chỉ có một số rất ít cán bộ cao cấp thì thầm rỉ tai nhau về điều bí mật quốc gia: "... Chứ còn ai nữa!" Mãi về sau này, qua hàng mấy thập niên, nhiều người mới ngã ngửa ra là ông tác giả "Chứ còn ai nữa!" đó, ông Trần Dân Tiên huyền thoại kia, chính là ông Nguyễn Tất Thành, cũng chính là ông Nguyễn Ái Quốc, và cuối cùng, cũng chính là ... ông Hồ Chí Minh. Thế nhưng báo chí chính thức ở Việt Nam cho đến nay vẫn tiếp tục "giấu như mèo giấu c..." Theo tôi biết, hình như trong "thế giới" cộng sản, chỉ có hai lãnh tụ trực tiếp tham gia vào việc "xây dựng" tiểu sử của mình để lưu danh hậu thế là Stalin và Hồ Chí Minh. Tôi nói "hình như" vì không biết chính xác Kim Nhật Thành đã làm phù phép như thế nào với tiểu sử của ông ta. Nhà độc tài đẫm máu Stalin đã không trắng trợn tự tay viết tiểu sử của mình, mà giao cho một ban của Trung ương đảng, viết theo sự hướng dẫn của chính ông và cuối cùng ông "chỉ" hiệu đính tiểu sử của mình trước khi cho xuất bản. Còn "một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy ..." (trích sách "Những mẩu chuyện ...", tr. 7) thì ... tự tay mình viết tiểu sử của mình để tự tôn vinh, tự đề cao chán chê, rồi "lập lờ đánh lận con đen" đặt tên tác giả là Trần Dân Tiên. Quả là một sự phỉ báng đối với lương tri con người! Mặc dù thế, tôi xin thành thật khuyên các bạn, ai đã có cuốn sách "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch" thì chớ vội nóng nảy vứt nó đi mà phí, trái lới, thỉnh thoảng nên đọc lại để thấy rõ hơn bức chân dung thật của người viết ra nó. đó là tấm gương để đời! Ngay từ đầu sách, bạn gặp đoạn này: "Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: Chủ tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc lới thân thế của mình". Hay một đoạn khác: "Tôi (lời Trần Dân Tiên huyền thoại) nói rõ mục đích của tôi. Chủ tịch chú ý nghe. Sau khi nghe xong, Người cười và đáp: "Tiểu sử đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ. Sau tám mươi năm nô lệ, nước ta bị tàn phá, bây giờ chúng ta phải xây dựng lại. Chúng ta nên làm những công việc hết sức cần kíp kia đã! Còn tiểu sử của tôi ... thong thả sẽ nói đến!" Thế rồi Trần Dân Tiên (!) kết luận: "Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lới cho tôi nghe bình sinh của Người được ?" Hay là đoạn nói về thời gian "khi Chủ tịch Hồ Chí Minh còn là người thiếu niên mười lăm tuổi", thế mà cậu bé 15 tuổi ấy đã đủ ykien - Nguyễn Minh Cần: Sự thật lịch sử - Vài mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh Page 1 sur 9 http://ykien.net/nmc_suthat.html 03/11/2007
__________________
Like treasured ornaments, thoughts of special people like you brighten our days and warm our hearts . «·´`·.(*·.¸(`·.¸ ¸.·´)¸.·*).·´`·» «·´¨*·.¸Kà Bùm.¸¸.·*¨`·» «·´`·.(¸.·´(¸.·* *·.¸)`·.¸).·´`·» |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Phỏng vấn trực tiếp
P/V Nhân Vật Trực Tiếp Tham Gia Hai Cuộc Cách Mạng Tháng Tám RA - Monday, 18 August 2003 Producer: Bảo Vũ Source: http://ykien.net/nmc_pvCMt8.html 02/11/2007 “Trong cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam lúc bấy giờ tôi còn rất trẻ, 17, 18 tuổi thôi; cho nên ý thức chính trị cũng không rõ ràng lắm. Vì thế, khi tham gia cuộc cách mạng đó, tôi đã vô tình đưa Đảng Cộng Sản lên nắm chính quyền. Còn đến cuộc Cách Mạng Tháng Tám ở Nga, ngày 19 tháng 8 năm 1991, tôi tham gia cách mạng lúc bấy giờ với ý thức rất rõ ràng là để hạ bệ Đảng Cộng Sản xuống; vì tôi ý thức được rất rõ ràng sự thống trị của Đảng Cộng Sản gây ra bao nhiêu tai họa cho người dân.” LỜI DẪN: Thưa quý thính giả, ông Nguyễn Minh Cần, người nói câu vừa rồi có lẽ là người Việt duy nhất từng trực tiếp tham gia hai cuộc cách mạng tại hai phương trời khác nhau: Việt Nam và Liên Sô. Sau khi Việt Nam bị chia cắt thành hai miền Nam Bắc, người “vô tình đưa Đảng Cộng Sản lên nắm chính quyền” vừa đề cập, đã nắm giữ một số chức vụ trong chính quyền ở miền Bắc, trong đó có chức Ủy Viên Thường Vụ Thành Ủy Hà Nội, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Hành Chính Thành Phố Hà Nội và Chủ Nhiệm báo Thủ Đô Hà Nội. Trong mục Thời Sự Quốc Tế Chủ Nhật tuần này và tuần tới, Bảo Vũ sẽ mời quý vị nghe quan điểm của nhân vật độc đáo này. Tuy nhiên, trước hết chúng tôi xin nói qua về ông: Ong Nguyễn Minh Cần sinh năm 1928 tại Huế, gia nhập Đảng Cộng Sản vào tháng Năm năm 1946. Tuy nhiên, đến năm 1962, khi được gởi đi du học tại Liên Sô, vì bất đồng quan điểm với giới lãnh đạo Đảng, ông đã xin tỵ nạn chính trị. Ong Nguyễn Minh Cần hiện cư ngụ tại thủ đô Mas Cơ Va của Nga. Ong cho biết tiếp: NGUYỄN MINH CẦN: Thực ra thì vai trò của tôi trong Cuộc Cách Mạng Tháng Tám ở Việt Nam cũng rất nhỏ. Lúc bấy giờ tôi vẫn chưa phải là đảng viên Cộng Sản. Lúc đó tôi còn là một thanh niên 17 tuổi tham gia vào phong trào cách mạng vào thời kỳ đó. Tôi tham gia vào hồi sau tháng Ba năm 1945 tức là trước Cuộc Cách Mạng Tháng Tám. Cho nên vai trò của tôi rất nhỏ nhoi. Nhưng thời buổi lúc bấy giờ thì cờ đến tay phải phất. Cơ hội nghìn năm có một để cho đất nước mình được giải phóng. Vì thế những anh em học sinh, bạn trẻ của chúng tôi, 17,18 tuổi, tập hợp lại với nhau theo tiếng gọi nổi dậy để đi cướp chính quyền. Lúc bấy giờ chúng tôi cướp chính quyền trong khu vực Thành Phố Huế; đồng thời tiến ra các vùng phụ cận của Thành Phố Huế. Thời kỳ đó vai trò của tôi nó nhỏ nhoi như vậy. Chúng tôi làm việc đó với tất cả tấm lòng của tuổi trẻ. BẢO VŨ: Thưa ông, ông tham gia Cuộc Cách Mạng Tháng Tám là ông tham gia theo lời kêu gọi của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Phải vậy không ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: Phải nói thật với anh rằng lúc bấy giờ Đảng Cộng Sản không hề ra mặt. Không hề ra mặt. Lúc bấy giờ chúng tôi được tin ở ngoài Hà Nội đã vùng lên khởi nghĩa rồi. Trong Huế đồng bào rất sôi sục. Chính quyền lúc bấy giờ hầu như không còn nữa. Phải nói rằng tình thế lúc bấy giờ chính quyền cũ như là một trái cây chín muồi nó rụng xuống, ai muốn lượm thì lượm. Thế cho nên chúng tôi hăng hái đứng ra làm việc ấy. Tất nhiên cái đó cũng có sự liên quan và ảnh hưởng của những người cộng sản; vì lúc bấy giờ, tôi còn nhớ những người cộng sản có tìm cách liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cũng tìm cách liên hệ với họ để hỏi ý kiến, trao đổi nhau. Chứ chúng tôi làm là làm với tinh thần như vậy. Lúc bấy giờ rất nhiều người không hề biết có Đảng Cộng Sản lãnh đạo, hay có ai lãnh đạo hết. Tình thế nó đến thì dân chúng nổi dậy. Đấy là tinh thần chung của thời kỳ 45 nó như vậy. BẢO VŨ: Thưa ông, ông vừa nói là Đảng Cộng Sản không hề ra mặt. Thế nhưng các tài liệu tại Việt Nam thì nói rằng Đảng Cộng Sản đã lãnh đạo nhân dân để đứng lên lật đổ… để đứng lên làm cuộc cách mạng. Thưa ông như vậy thì vấn đề nó như thế nào ạ? Ong có thể vui lòng giải thích thêm ? NGUYỄN MINH CẦN: Phải nói rằng Đảng Cộng Sản họ có vai trò của họ. Nhưng tình thế lúc bấy giờ ở nhiều địa phương chưa có Đảng Cộng Sản đâu …. BẢO VŨ: Ở Huế thì sao ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: … Bây giờ mọi người cần phải biết là Đảng Cộng Sản lúc bấy giờ không đông. Bây giờ trên sách báo (tại Việt Nam) người ta bảo rằng có 4.000 người trong Đảng. Nhưng thực ra, sau này chúng tôi tìm hiểu và hỏi những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản hồi bấy giơ, thì họ bảo rằng thực tế chỉ độ năm, sáu trăm người trong cả toàn quốc. Đảng Cộng Sản lãnh đạo ở phía miền Bắc thì có. Ở miền Trung rất là ít. Còn ở miền Nam thì tôi không biết. Vấn đề ảnh hưởng của Đảng lúc bấy giờ thì chắc có lẽ là ảnh hưởng về mặt đường lối, chủ trương thế nào đấy. Chứ còn người dân họ không biết, họ không nghe nói là cộng sản hay không cộng sản gì cả. Cần nổi dậy là nổi dậy để cướp chính quyền. Cái tâm của người dân lúc bấy giờ nó như thế. Còn bây giờ, tất nhiên người ta phải tuyên truyền vai trò của Đảng, phải nói rất mạnh mẽ, đầy đủ dẫn chứng này nọ. Nhưng mà lúc bấy giờ Đảng Cộng Sản dấu mặt . Dấu mặt cho đến năm 1946 thậm chí Đảng Cộng Sản tuyên bố giải tán và lấy tên là Hội Nghiên Cưú Chủ Nghĩa Mác. BẢO VŨ: Thưa ông, ông nghĩ thế nào về chủ nghĩa cộng sản ? NGUYỄN MINH CẦN: Tôi nghĩ rằng chủ nghĩa cộng sản là một tư tưởng. Nó đã xuất hiện trong ý niệm của con người từ xưa và dần dần cho đến nay vẫn còn. Đó là ý niệm có tính chất không tưởng. Người ta ước mơ có một xã hội tốt đẹp không còn giai cấp, không còn bóc lột, không còn giàu nghèo, tất cả đều giống nhau hết, v.v. Trước đây, ngày xưa trong tâm trí của những người nghèo khổ họ đều mơ ước như vậy. Nhưng mà nói về chủ nghĩa cộng sản của ông Mác, ông Lê Nin, của ông Hồ Chí Minh, của ông Mao Trạch Đông thì phải nói rằng đó là một chủ nghĩa đầy ảo tưởng. Người ta tưởng rằng có thể tạo ra một xã hội tốt đẹp tốt đẹp như thế trên quả đất này bằng … Bằng cái gì? Bằng xương, bằng máu, bằng đấu tranh giai cấp, bằng bạo hành, tức là bạo lực. Nhưng mà kết quả cho ta thấy họ không đạt được xã hội tốt đẹp mà họ mong muốn. Mà trái lại người dân phải tiếp nhận một xã hội đầy đau thương, đầy đau khổ, đầy nước mắt, đầy máu. Đấy là một thực tế. Một thực tế khác nữa là: ở Liên Sô, ở nước Nga cũ đã chứng minh trong hơn 70 năm trời. Ở Việt Nam, ở Trung Quốc, ở Bắc Triều Tiên, ở Cuba thực tế cũng đã chứng minh rất rõ rệt những điều như thế. Cho nên về chủ nghĩa cộng sản thì phải nói hai mặt: một ước mơ rất tốt đẹp của con người. Nhưng mặt khác, vấn đề thực hiện, áp dụng vào thực tế của ông Mác, ông Lê Nin, của ông Mao Trạch Đông, của ông Kim Nhật Thành, của ông Hồ Chí Minh, của ông Fidel Castro thì chúng ta thấy rằng nó chỉ đem lại xương máu cho đồng bào, đau khổ cho đồng bào mà thôi. BẢO VŨ: Ông vừa nói chủ nghĩa cộng sản là thứ chủ nghĩa không tưởng. Bây giờ xin hỏi ông như sau: ông nhận xét như thế nào về người lãnh đạo cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 tại Việt Nam, tức là ông Hồ Chí Minh ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: Ông Hồ Chí Minh là một nhân vật lịch sử. Tôi nghĩ rằng đã là nhân vật lịch sử thì để cho lịch sử, để cho nhân dân khách quan nhận xét. Tôi không phải là nhà sử học cho nên tôi không muốn đi sâu vào việc nhận xét ông Hồ Chí Minh. Nhưng mà tôi muốn nói mấy điều: Trước hết mình phải biết ông Hồ Chí Minh vẫn là một con người như tất cả những con người khác. Người ta muốn huyền thoại hóa ông Hồ Chí Minh; và chính bản thân ông Hồ Chí Minh cũng muốn huyền thoại hóa mình. Tôi nói điều đó để cho thấy là những điều về ông Hồ Chí Minh mà người ta nói ra chưa chắc đã thật, mà đó là huyền thoại. Tôi nói “ông Hồ Chí Minh tự huyền thoại hóa mình” thì điều đó tôi nói có sách mách có chứng: Chính ông Hồ Chí Minh tự nhận mình là nhà báo ký tên Trần Dân Tiên để viết về tiểu sử của mình, để tô đẹp cho mình, để tự coi mình là Cha Già Của Dân Tộc. Đấy, điều đó cho thấy chính ông tự huyền hoặc mình. Vì thế cho nên tôi muốn nói rằng phải nhìn vào con người Hồ Chí Minh như nhìn vào con người thật, tức là có mặt tốt, mặt xấu. Bây giờ lịch sử càng ngày càng gỡ ra những mặt mà trước đây người ta huyền thoại hóa. Nào là ông ra đi để cứu nước cứu nhà. Nhưng cho tới nay, bao nhiêu tài liệu lịch sử cho thấy những điều huyền thoại hóa đúng sai ra sao ? Sự thật lịch sử cho thấy những điều đó chẳng qua chỉ là huyền thoại thôi. Nào là ông không vợ không con, một lòng một dạ, toàn tâm toàn ý, chỉ để cho cách mạng mà thôi. Nhưng bây giờ càng ngày người ta càng gỡ ra những việc trong đời tư của ông, v.v. và v.v. Tôi không nói hết. Đó là một điểm. Điểm thứ hai nữa là những lời ông nói và những việc ông thực hiện khác nhau. Chẳng hạn như trước khi làm cuộc Cách Mạng Tháng Tám, ông kêu gọi và ông nói rất nhiều, đồng thời hứa hẹn rất nhiều: nào là tự do, nào là dân chủ, nào là tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, v.v. Nhưng đến khi cầm quyền rồi thì những điều đó không được thực hiện. Không được thực hiện dưới thời của ông mà còn cả dưới thời những nguời kế tục ông nữa. Cho đến bây giờ đất nước vẫn không có dân chủ. Cho nên nhận xét về ông Hồ Chí Minh thì mình phải nhận xét khách quan trên tinh thần như vậy. Không nên huyền thoại hóa mà nên coi ông như con người, con người trong lịch sử và để cho lịch sử nhận xét. Nói một từ cho thật xứng đáng là: hãy để cho lịch sử phán xét và đặt vị trí của ông đúng vào cái thực tế của lịch sử. BẢO VŨ: Thưa ông, đất nước Việt Nam trong suốt hơn nửa thế kỷ qua đã trải qua rất nhiều biến động. Và một trong những biến động lớn nhất là cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945. Thưa ông các thế hệ sau này tại Việt Nam, tức là những thành phần sinh sau năm 1945, đặc biệt giới trẻ hiện nay tại Việt Nam có thể rút ra được bài học gì cuộc cách mạng đó ? NGUYỄN MINH CẦN: Cuộc Cách Mạng Tháng Tám là một biến động rất lớn, nó thay đổi lịch sử của Việt Nam. Biến động đó chứng tỏ lòng yêu nước của người dân Việt Nam. Tuy bị đô hộ trong suốt gần một thế kỷ; thế nhưng người dân vẫn nung nấu lòng yêu nước và chờ khi có cơ hội là vùng lên. Điểm thứ hai là lòng thiết tha đối với dân chủ. Không những người ta muốn thoát khỏi chế độ nô lệ, chế độ thuộc địa mà người ta còn muốn trở thành một con người thật, con người có quyền. Tiếc thay, khi Cách Mạng Tháng Tám thành công, người dân vẫn chưa có quyền thực sự; và cho đến nay người dân vẫn chưa có quyền thực sự. Cho nên bài học Cách Mạng Tháng Tám là để cho giới trẻ ở đất nước ta thấy rằng, họ phải có phần đóng góp vào công cuộc chung để tiếp tục cuộc cách mạng đó. Tức là làm sao để cho người dân có quyền, để cho người dân được hưởng dân chủ, được hưởng nhân quyền. Nghĩa là nguời dân là một con nguời thực sự; được ăn nói tự do, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp. Tự do thực sự chứ không phải sống dưới sự kìm kẹp của một đảng độc tôn nắm quyền. Cho nên bài học lớn là: cuộc cách mạng chưa thành công đâu mà phải tiến tới hoàn thành nhiệm vụ dân chủ hóa nước nhà. Trong vấn đề này, thanh niên phải có phần đóng góp rất quan trọng chứ không phải thờ ơ lãnh đạm đối với công cuộc của đất nước. BẢO VŨ: Ông nói là cuộc cách mạng chưa thành công. Vậy theo ông liệu Việt Nam có cần một cuộc cách mạng nữa hay không, thưa ông ? NGUYỄN MINH CẦN: Theo tôi không cần một cuộc cách mạng nữa, mà phải làm thế nào chuyển biến từ chế độ độc tài toàn trị của một đảng độc tôn … BẢO VŨ: Làm thế nào để làm điều đó ? NGUYỄN MINH CẦN: … trở thành ra một xã hội dân chủ. Tức là phải làm thế nào chuyển biến hòa bình sang một xã hội dân chủ. Sang một xã hội công dân thực sự. Không cần phải làm cách mạng mới thực hiện được điều vừa đề cập. Điều đó có thể thành tựu qua sự đấu tranh của dân chúng, bằng sự giác ngộ của dân chúng. Dân chúng đòi hỏi thay đổi. Việc này rất khó, nhưng vẫn còn có thể làm được. Hiện nay tình hình càng cho chúng ta thấy rằng có thể làm được. Vì sao ? Vì Việt Nam bây giờ đã gắn mình vào trong thế giới chung; mà thế giới đó đang toàn cầu hóa. Các cơ chế, các định chế quốc tế càng ngày càng áp lực vào xã hội Việt Nam, vào những nguời cầm quyền ở Việt Nam. Giới cầm quyền Việt Nam muốn cố thủ vào vị trí lãnh đạo của họ, vào đường lối của họ. Nhưng bây giờ, như chúng ta đang thấy, sức ép càng ngày càng mạnh và họ cứ lùi. Họ lùi một cách thủ đoạn. Nhưng mà thủ đoạn gì thủ đoạn; dần dần sức ép bên ngoài cộng với sức ép bên trong cũng sẽ làm cho họ thay đổi, và sự thay đổi đó có thể dẫn đến những sự thay đổi khác. Cái đấy người ta gọi là chuyển biến hòa bình. Diễn tiến hòa bình là điều mà giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay sợ nhất. Họ chống lại điều đó. Nhưng họ sẽ không chống lại được đâu, vì đó là quy luật chung trong tiến trình toàn cầu hóa hiện nay. KẾT: Thưa quý thính giả, vừa rồi là quan điểm của ông Nguyễn Minh Cần. Trong phần thứ nhì, sẽ được phát vào Chủ Nhật tuần tới, ông sẽ đề cập tới những vấn đề như cuộc Cách Mạng Tháng Tám, nổ ra vào ngày 19 tháng 8 năm 1991 tại Liên Sô, vai trò của giới trí thức Việt Nam và Nga, v.v. Mục Thời Sự Quốc Tế Chủ Nhật tới đây chấm dứt, Bảo Vũ xin kính chào và hẹn quý vị vào tuần tới. XIN LƯU Ý: Vì thời lượng phát thanh dành cho cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Minh Cần có giới hạn; do đó phần âm thanh quý vị đang nghe ngắn hơn phần văn bản quý vị đang xem.
__________________
Like treasured ornaments, thoughts of special people like you brighten our days and warm our hearts . «·´`·.(*·.¸(`·.¸ ¸.·´)¸.·*).·´`·» «·´¨*·.¸Kà Bùm.¸¸.·*¨`·» «·´`·.(¸.·´(¸.·* *·.¸)`·.¸).·´`·» Last edited by KaaBOOM; 10-02-2009 at 09:16 AM.. |
|
#6
|
||||
|
||||
|
Tự Do Ngôn Luận Online Kết Quả Các Hành Động Của Hồ Chí Minh Là Gì? Jean Francois Revel Hồ Chí Minh, lẽ ra, đã có thể là một vị anh hùng tạo lập một nước Việt Nam tân tiến và dân chủ, một người đáng lẽ đã dẫn đưa đất nước mình thoát khỏi sự lệ thuộc vào thực dân và hướng về một nền văn minh hiện đại, như một tổng hợp các truyền thống với bản sắc của một quốc gia mới mẻ. Khốn thay, mục tiêu của ông không phải là nền độc lập của Việt Nam, mà là việc sát nhập nước này vào Quốc tế Cộng sản. Không phải là để cho dân tộc mình có quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn các vị lãnh đạo, với các luật lệ và nếp sống của mình, mà là áp đặt chủ nghĩa độc tài Stalin vào dân tộc Việt Nam, bằng cưỡng bức với đủ tất cả các hình thức tạo ra nó như các vụ hành quyết, các trại tập trung, như làm biến chất con người bằng lao động cải tạo, với nạn đói khát trong nhân dân và sự hủ hóa trong hàng ngũ cầm quyền, như việc quân sự hóa triệt để, với chính sách ngoại giao theo mệnh lệnh của Moscow. Thành thử Hồ Chí Minh là một trong những người thực hiện một cách cứng nhắc nhất phương pháp mà chủ nghĩa cộng sản đã dùng trong suốt thế kỷ thứ 20. Phương pháp đó là nắm lấy sức mạnh nằm trong các mong muốn tự nhiên của con người như mong muốn được tự do, được phồn vinh, được tiến bộ, được độc lập dân tộc, rồi xoay chuyển sức mạnh đó để phục vụ cho các mục đích hoàn toàn trái ngược lại với các mục đích mà những người dân bị lợi dụng đã ước mong và đeo đuổi. Một khi những người dân đó nhận ra được sự gian trá thì đã quá muộn màng, họ đã bị giam hãm, chính thể độc tài đã được thiết lập, cái lồng chim đã đóng lại rồi. Không có sự đồi bại nào ma quỉ hơn là mưu toan chiếm đoạt những tâm tình hào hiệp và hàng triệu những con người với tấm lòng tận tụy, những nhiệt tình sâu xa nhất và chính đáng nhất của bản chất loài người để đưa tới nô lệ, bần cùng, nhục nhã và đơn thuần cho tội ác; bởi vì chúng ta đừng quên rằng hệ thống cộng sản là một trong những hệ thống giết người tàn bạo nhất trong lịch sử, và có thể là tàn bạo nhất vì không có một hệ thống nào khác đã tuần tự ngự trị trên nhiều nước như thế. Vào khoảng năm 1980, có hơn 2 tỷ người đang còn bị nô lệ cho cái hệ thống vừa dã man, vừa phá hoại cũng như vô hiệu đến mức ngu xuẩn đó. Dựa vào lòng ước mơ tự do để nô lệ hóa dân chúng, đó là phương pháp của Hồ Chí Minh, được sao chép một cách rất trung thành theo phương pháp gian ác của Lênin. Nó đã tàn phá những nước khác như Cambodge, Ethiopie, Mozambique, Alge'rie, Cuba, Angolạ. Ðàng sau cuộc chiến tranh giải phóng, cuộc chiến đấu cho bình quyền, mà các đoàn quân kháng chiến tin là thật, được che giấu một âm mưu của các người lãnh đạo để chống lại tự do và nhân quyền. Hồ Chí Minh có thực tâm tin tưởng vào những lợi ích tương lai của chủ nghĩa cộng sản không? Tôi nghi ngờ điều này, bởi vì ông ta đã thấy được diễn tiến của nó ở nhiều nước khác. Ðã là một người có tư tưởng cuồng tín hẳn là ông ta chẳng cần phải đặt câu hỏi như thế để làm gì nữa, vì giống như tất cả các nhà lãnh tụ độc tài, ông ta có cách giữ mình không cảm thấy hối hận khi nhìn thấy những sự tàn phá của một hệ thống mà ông ta đã cống hiến trí thông minh của mình cho nó. Lịch sử không phải là kết quả của những ý định của người ta mà là kết quả của những hành động của họ. Thế thì những kết quả còn đó: Nô lệ, xương máu, chết chóc và đói khát. Ðã trưng dụng cuộc chiến đấu chống thực dân để đưa đến một tình trạng suy sụp như thế thì chẳng còn cách gì chống chế để chạy tội cả. Trái lại đây là một trường hợp tội gia trọng, một vụ trộm cắp, một vụ lừa bịp không hơn không kém. Nếu UNESCO làm lễ kỷ niệm (*) nhân dịp 100 năm sinh nhật người phạm tội ác chống lại nhân loại đó, mà không có một tinh thần phê phán nào cả, thì e rằng tổ chức này sẽ kết liễu đời mình vì tự làm mất uy tín và làm trò cười cho thiên hạ. Chúng ta hy vọng rằng một chút ít "glasnost" sẽ đi vào trong cái nhà máy nói dối vô phước đó tại công trường Fontenoy. Jean-Francois REVEL (Viết năm 1990) Chú thích: * Sau cùng UNESCO đã hủy bỏ dự án này. Buổi lễ được thay thế bằng một buổi trình diễn văn nghệ, với hợp đồng thuê rạp là người tổ chức cam kết không được nhắc đến tên Hồ Chí Minh. (Chú thích của nhà xuất bản). * Bài này được đăng trên http://www.tudongonluanonline.com Kết Quả Các Hành Động Của Hồ Chí Minh Là Gì? Page 2 sur 2 http://www.tudongonluanonline.com/pa...t.asp?TID=1897 02/11/2007
__________________
Like treasured ornaments, thoughts of special people like you brighten our days and warm our hearts . «·´`·.(*·.¸(`·.¸ ¸.·´)¸.·*).·´`·» «·´¨*·.¸Kà Bùm.¸¸.·*¨`·» «·´`·.(¸.·´(¸.·* *·.¸)`·.¸).·´`·» |
| The Following User Says Thank You to KaaBOOM For This Useful Post: | ||
nhansinhquan (10-03-2009) | ||
|
#7
|
|||
|
|||
|
thanks for sharing....
|
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|